Nội dung cốt lõi và tư tưởng đặc sắc Quán Kinh Tứ Thiếp Sớ mang tính cách mạng trong việc định hình đường lối tu tập của Tịnh Độ Tông qua các điểm trọng yếu sau:
Xác định căn cơ của Kinh Quán Vô Lượng Thọ là Phàm phu:Các học phái thời bấy giờ thường cho rằng Vi-đề-hi phu nhân hay các bậc vãng sanh trong chín phẩm là bậc Thánh nhân. Tuy nhiên, Đại sư Thiện Đạo khẳng định mạnh mẽ rằng: Kinh này Phật nói cho hàng phàm phu đời ác, tội chướng sâu dày nghe, chứ không phải cho bậc thánh. Chín phẩm vãng sanh đều là phàm phu gặp các duyên khác nhau (Thượng phẩm gặp duyên Đại thừa, Trung phẩm gặp duyên Tiểu thừa, Hạ phẩm là kẻ tạo ác nghiệp nhưng lúc lâm chung gặp duyên lành nương nguyện lực Phật mà được độ).
Cõi Cực Lạc là Báo độ, Phàm phu được nhập Báo: Phủ nhận quan điểm cho rằng cõi Cực Lạc là cõi phàm thánh đồng cư (cõi thấp) hay phương tiện hóa độ, Đại sư chỉ rõ cõi Cực Lạc là Thật Báo Trang Nghiêm Độ của Phật A-Di-Đà. Hàng phàm phu dù tội lỗi sâu nặng, khi vãng sanh đều được nương vào đại nguyện, đại lực của Phật A-Di-Đà để bước thẳng vào cõi Báo độ thanh tịnh.
Đề cao "Chánh định nghiệp" (Xưng danh hiệu): Mặc dù kinh dạy về các phép quán tưởng (Định thiện), nhưng qua phần Tán thiện và phần kết, Đại sư Thiện Đạo chỉ ra rằng chúng sinh thời mạt pháp tâm thức tán loạn, khó lòng thành tựu phép quán tinh vi. Do đó, ngài đặc biệt đề cao việc chuyên xưng danh hiệu Phật A-Di-Đà (Niệm danh hiệu "Nam-mo A-Di-Đà Phật"), xem đó là con đường chính định, thuận theo Bản nguyện cứu độ tuyệt đối của Phật.
Chứng định thiêng liêng ("Khải định sớ"): Theo truyền tích Phật giáo, khi Đại sư Thiện Đạo viết bộ Sớ này, mỗi đêm ngài đều thấy chư Phật, Bồ Tát hiển hiện chỉ dạy; khi viết xong thì có ánh sáng hào quang chứng minh. Do đó, bộ sách còn được xưng tụng là Khải định sớ hoặc Chứng định sớ với quan niệm: "Một câu một chữ cũng không thêm không bớt, nhất nhất phải đúng với kinh pháp".