Nhiều Dịch giả - Viện Nghiên Cứu Phật Học Việt Nam
Mô tả sản phẩm
Khái niệm "bản duyên" (本緣) được định nghĩa theo các nhà Phật học
Trung Quốc là "bản lai chi nhân duyên" (本來之因緣), nghĩa là "nhân duyên kiếp trước", chỉ cho các chuyện kể về đức Phật và Bồ-tát trong những kiếp quá khứ. Phật Quang đại từ điển (佛光火辟典) giải thích chữ "nhân duyên" như sau: "Nhân là nguyên nhân bên trong trực tiếp dẫn đến kết quả, duyên là nguyên nhân bên ngoài gián tiếp hỗ trợ."
"Bản duyên" thường được sử dụng để minh họa cho khái niệm "nhân duyên" trong Phật giáo, vốn là mối quan hệ nhân quả giữa các sự việc, hiện tượng; cho thấy rằng mọi hành động, suy nghĩ và lời nói của chúng ta đều có ảnh hưởng đến đời sống hiện tại và kiếp sống tương lai. Ví dụ, trong chuyện bản sanh về Tỳ -đồ-hê (比圖醯) tương đương chuyện bậc Đại trí Vidhura, kể lại câu chuyện tiền thân đức Phật Thích-ca là Vidhurapandita, một vị đại thần trong triều đình có trí tuệ và nhân đức. Nhờ tu tập những đức tính cao quý trong nhiều đời và những hành động tốt đẹp của mình mà Vidhurapandita trong kiếp cuối cùng được thành Phật và các nhân vật có mối liên quan đều là quyến thuộc Bồ-đề trong kiếp hiện tại.